Thứ còn lại khi ta rời đi, là những gì đã trao đi khi còn ở lại.” Giữa những tất bật lo toan của cuộc sống, có đôi khi ta cần dừng lại, hít một hơi thật sâu, và tự hỏi: Điều gì thật sự còn lại sau tất cả?
Khi một ngày nào đó ta nhắm mắt rời khỏi thế gian này, tất cả những gì ta từng sở hữu – nhà cửa, tài sản, địa vị – đều sẽ ở lại. Những gì ta đã dùng, sẽ mất đi. Những gì ta tích lũy, người khác sẽ dùng. Duy chỉ có những điều ta đã trao đi bằng cả tấm lòng, là theo ta đi hết hành trình. Một ánh mắt ấm áp. Một cử chỉ yêu thương.
Một lần giúp người không cần đền đáp. Một bữa trái cây đơn sơ giữa thiên nhiên, cùng tiếng cười, câu chuyện, và những người bạn đồng hành tử tế. Đó chính là “tài sản” thực sự của đời người. Chuyến đi này không chỉ là chuyến đi để rời xa thành phố, mà là để trở về bên trong — trở về với chính mình, với sự gắn kết chân thật giữa người với người. Ta ngồi lại bên nhau, ăn miếng trái cây, ngắm thiên nhiên, nhìn lại hành trình sống… và thấy lòng an yên đến lạ.
Bởi khi ta cho đi sự tử tế, ta đang gieo những hạt mầm bất tử. Không gì mất đi, mọi điều tốt lành ta trao đều sẽ trở thành vĩnh cửu trong trái tim người khác. Hạnh phúc không nằm ở việc ta đã lấy được bao nhiêu, mà nằm ở việc ta đã để lại gì trong lòng người khác. Vậy nên, nếu còn được sống thêm một ngày, hãy sống để yêu thương, để sẻ chia, để mỉm cười và để lại những điều đẹp đẽ. Vì sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình.

Nguyễn Ngoan 20/04/2025
